Sáng 28 tháng chạp hàng năm, vợ chồng ông Hứa Văn Luyến và bà Trần Thị Nhân (gần 60 tuổi) ở phường Bưởi, quận Tây Hồ tất bật vo gạo đãi đỗ, làm thịt gói bánh chưng.
Ông Luyến bề ngoài tuy trông trẻ nhưng ông đã có hai cháu ngoại lớn. Nối tiếp truyền thống của gia đình từ nhiều đời, mỗi dịp Tết đến ông lại là người gói bánh chưng.
Năm nay gia đình ông gói 10 kg gạo nếp, gói nhỏ sẽ cho ra khoảng hơn 20 chiếc. Ông bảo nhiều năm trước đây các cụ gói đẹp hơn nhiều, mà rộn rã, vui hơn nhiều với số lượng lớn hơn. "Cả một chiếc thùng phuy to, tối tối ngồi quây quần châm củi, thỉnh thoảng nghe tiếng pháo tạch đùng ngoài ngõ rất thích", ông nói.
Bà Trần Thị Nhâm, vợ ông kể, mấy chục năm làm dâu năm nào cũng vậy, hôm trước mua lá dong, rửa lá. Sáng sớm hôm sau lúi húi dậy sớm đãi đỗ, vo gạo nếp. Nhà ông bà có 3 cô con gái, 2 cô đã đi lấy chồng. "Vì thế còn kiêm trách nhiệm gói cho chúng nó và anh em trong nhà", bà Nhâm tâm sự.
Nhìn cảnh gói bánh chưng nhà ông tưởng chừng đơn giản nhưng cũng mất khá nhiều thời gian. Bà bảo, thực ra ra ngoài mua về thắp hương rồi dùng thì nhanh hơn nhiều nhưng không đảm bảo bằng mình tự gói : "Vừa vệ sinh, vừa ngon, vừa cho được lượng thịt, đỗ theo ý mình".
Trải một chiếc chiếu nhỏ giữa phòng khách, đặt lên đó chiếc mâm cùng là dong, hai chiếc nồi thịt, đỗ và một chậu gạo nếp, ông và cô cháu ngoại 10 tuổi vừa gói bánh vừa nói chuyện về Tết. Cháu cứ tò mò xem ông gói bao lâu xong. Ông bảo, dân chuyên nghiệp gói chỗ này chỉ 15 phút nhưng ông thì mất khoảng 2 giờ đồng hồ.
Ông Luyến bảo dù "tay nghề" gói bánh của ông không đẹp, không chuẩn nhưng ông thích dân dã, không thích gói khuôn. "Ấy thế mà trong làng vẫn phải nhờ tôi đến nhà gói mấy hôm nay đấy", ông cười vui.
Và sản phẩm của ông đã bày trước mặt, chiếc nào cảm thấy chưa chặt tay ông lại buộc thêm một dây khiến chiếc thì 2, chiếc thì 3 lạt quấn quanh.

Niềm hân hoan của ông trong chén trà nóng giá rét ngày áp Tết.